H  Home page

 

Chúa Nhật Chúa Chiên Lành

Ga 10, 1-10

 

Các con thiếu nhi thương mến!

Bài Phúc âm hôm nay nói về Chúa Giêsu là người mục tử nhân lành. Ngài yêu thương và chăm sóc đoàn chiên của ḿnh để đoàn chiên được luôn an mạnh.

Trong Tin Mừng chúng ta thấy h́nh ảnh người mục tử đi t́m con chiên lạc và khi t́m được rồi liền vác nó lên vai đem về để chăm sóc và băng bó vết thương cho nó.

Cũng trong Tin mừng thánh Luca, chúng ta thấy h́nh ảnh người cha nhân hậu luôn ngóng trông con ḿnh trở về, trong khi đứa con đă vơ vét hết tài sản và bỏ ông để đi ăn chơi phung phí. Sự nhân hậu của ông được bộc lộ rơ nét hơn khi ông nh́n thấy đứa con quay về, từ đàng xa ông chạy lại và ôm hôn nó; ông sai đầy tớ lấy áo đẹp nhất cho cậu mặc, lấy nhẫn xỏ vào tay cậu, lấy giày cho cậu đi, điều này cho thấy rằng ông liền chuẩn bị sẵn sàng để đón con ḿnh trở về. Đây chính là những h́nh ảnh đẹp diễn tả t́nh thương của người mục tử dành cho đoàn chiên của ḿnh.

H́nh ảnh này chính là h́nh ảnh Thiên Chúa đă và luôn chăm sóc con người. T́nh thương của Thiên Chúa đối với con người không phải là một t́nh thương để làm tṛn bổn phận, nghĩa là cứ cho con người những ǵ nó muốn cho xong, nhưng là t́nh thương của người cha hiền đối với những đứa con thơ. Chúng ta hăy nh́n thời gian 3 năm cuối đời Chúa Giêsu đi rao giảng Tin mừng sẽ thấy: Tuy Người vẫn làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi đám đông, Người chữa lành bệnh tật, trừ quỷ, cho kẻ chết sống lại…nhưng điều Người quan tâm hơn cả là chữa cho con người được khỏe mạnh về phần hồn. V́ thế, sau khi chữa bệnh xong, Chúa Giêsu thường nói: “Ḷng tin của con đă cứu chữa con, con hăy về b́nh an”. Rồi sau khi sống lại và hiện ra với các tông đồ trong pḥng kín, Chúa Giêsu cũng đă chào các Tông đồ bằng câu: “B́nh an cho anh em”.

Người mục tử thật sự nhân lành chính là người luôn đem lại cho đàn chiên ḿnh sự b́nh an cả thân xác lẫn tâm hồn.

Các con thương,

Các con có nghe người ta nói với nhau câu: “Tu là cơi phúc-T́nh là dây oan” chưa ?. Câu nói này mới nghe qua, ta cứ tưởng chừng như đang bác bỏ ư niệm về đời sống hôn nhân-gia đ́nh, không phải đâu! V́ không có những cha mẹ sống trong bậc hôn nhân th́ làm sao có mặt chúng ta ngày hôm nay, phải không ?

Câu nói này nhằm đề cao giá trị của một ơn gọi đặc biệt trong muôn vàn ơn gọi khác. Đó chính là ơn gọi sống đời thánh hiến theo gương Chúa Giêsu đó các con.

Với Chúa Nhật thứ IV Phục sinh, Giáo hội dành đặc biệt để cầu cho ơn thiên triệu nên c̣n gọi là ngày “thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu”, qua đó kêu gọi các tín hữu hăy quảng đại dâng hiến đời ḿnh cho Thiên Chúa để rao giảng Tin mừng cho tất cả mọi người.

 Ngày Chúa nhật hôm nay, ngoài việc cầu nguyện, toàn thể dân Chúa trên khắp thế giới cách riêng trong giáo phận chúng ta c̣n tích cực đóng góp về vật chất tùy theo khả năng của ḿnh để nâng đỡ và nuôi dưỡng các ơn gọi làm Linh mục, tu Sĩ và làm thừa sai của Chúa ngay trong ḷng Giáo hội.

          Các em thương!

Hiện nay với tuổi hồng của ḿnh, chắc các con có nhiều hoài bảo, những ước mơ và đích điểm để phấn đấu cho tương lai, chẳng hạn như tôi phấn đấu học giỏi để làm bác sĩ, tôi ráng tập vẻ để trở thành hoạ sĩ, hay tôi cố gắng học ngoại ngữ để trở thành thông dịch viên. Vậy các các con có bao giờ ước mơ trở thành một linh mục như cha sở ḿnh, là một tu sĩ hay một nhà truyền giáo không ?

Các con biết không?

 Ước mơ, tự bản chất của nó bao giờ cũng đẹp, cũng thơ mộng, người sống có ước mơ là người biết hoạch định cho ḿnh một hướng đi rơ ràng nhất.

  Thế nhưng, để thực hiện ước mơ, đ̣i hỏi chúng ta phải trả giá đắt với sự phấn đấu của bản thân, muốn làm một Bác sỉ giỏi, tất nhiên, ngay từ lúc này ta phải đương đầu với các bộ môn, toán, lư, hóa. Muốn làm một họa sĩ đại tài, ta phải đêm ngày luyện vẽ. Muốn là một nhà văn hay, ta phải miệt mài đèn sách, và muốn là một thông dịch viên giỏi, ta phải chăm lo trao dồi ngoại ngữ.

  Tuy nhiên, tất cả những hướng đi đó, không có hướng đi nào quá khó, cũng không có hướng đi nào quá dễ dàng. Tương lai và cuộc sống luôn bao hàm những hiểm nguy, những trắc trở và những chông gai làm cản bước chúng ta. Đặc biệt với hướng đi trong đời sống tu tŕ càng đ̣i hỏi chúng ta phải cố gắng phấn đấu hơn nữa, v́ đây là một ơn gọi cao quư, đ̣i hỏi những ai bước đi trong cuộc sống này phải phấn đấu từng ngày trong đời sống cầu nguyện và sự kết hợp mật thiết với Đức Kitô.

V́ thế, trong tinh thần hiệp thông, chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho các Linh Mục, tu Sĩ trên thế giới, đặc biệt là Cha Sở, các cha phó, quư Thầy, quư Soeurs cùng các tu sĩ trong giáo xứ chánh toà chúng ta. Riêng các con, những ai có ước muốn dâng ḿnh cho Chúa th́ ngay bây giờ các con hăy cố gắng chăm ngoan, siêng học giáo lư, năng tham dự và cầu nguyện, đồng thời phải luôn biết khuất phục ư chí, đừng bao giờ chùng bước trước thất bại…. Như thế, cha tin tưởng giáo xứ chúng ta và Giáo hội sẽ có thêm nhiều Linh mục và Tu sĩ phục vụ cho nước Chúa.

Sau đây, cha kể cho các con nghe câu chuyện “ Từ giả mẹ con đi làm thánh” để thấy rơ sự cương quyết mănh liệt của Giêrađô trước lời mời gọi của Thiên Chúa, đồng thời cũng cố tinh thần cho những ai đang muốn bước theo Chúa nhưng do dự về khả năng, và sức khỏe và về sự hiểu biết, hăy vững tin vào Chúa. Ngài chỉ cần nơi chúng ta ḷng quảng đại và t́nh yêu mến, c̣n mọi sự khác, Ngài sẽ ban sau cho, điều quan trọng là đừng nản ḷng và đừng dừng bước các con nha!

Chúa nhật thứ tư mùa chay năm 1749, có cha Cafarô, hai linh mục khác và thầy Onofrio thuộc ḍng Chúa Cứu Thế đến làng Murô nước Ư, để làm tuần Đại phúc. Thánh Giêrađô khi ấy 23 tuổi, đă tham dự đầy đủ chương tŕnh tuần Đại Phúc, và c̣n phụ giúp thầy Onofrio lo bữa ăn, giặt quần áo cho các cha. Vào ngày cuối tuần Đại Phúc, Giêrađô đến gặp cha Cafarô và nói lên ước nguyện của ḿnh.

Thưa cha, xin cha vui ḷng nhận con vào bậc nh́ ḍng cha!

Mấy ngày nay cha đă để ư đến anh thanh niên này, cha thấy anh sốt sắng lạ thường. Cha đă t́m hiểu về Giêrađô th́ được giáo dân cho biết anh là một người đầy ḷng mến Chúa và yêu người, nhưng bản tính hơi khùng. Họ kể anh hay làm phép lạ, là thợ may nhưng chẳng lo làm ăn, chỉ suy gẫm rồi ngất trí.

Cha Cafarô thấy Giêrađô gầy c̣m ốm yếu, nên cha và các cha khác không đồng ư nhận. Mẹ của Giêrađô, bà Bênêđita, nghe tin con xin đi tu, bà đến gặp cha Cafarô.

-Thưa cha xin cha đừng nhận cháu.

- Bà yên chí, chúng tôi không nhận con bà đâu. Nhưng xem ra anh ta quyết tâm lắm. Ngày mai, khi chúng tôi đi giảng nơi khác, bà hăy nhốt Giêrađô vào pḥng và canh gác kỷ, kẻo anh ấy trốn khỏi nhà để theo chúng tôi.

Nghe lời cha, hôm sau bà khóa cửa pḥng thật kỷ Giêrađô nói vọng ra.

-Mẹ ơi! Mở cửa cho con đi tiễn các cha.

-Con ơi! Con xin vào ḍng bỏ mẹ một ḿnh sao? Ơ giữa đời, con cũng thờ phượng Chúa lo phần rỗi được mà! Hăy ở nhà với mẹ!

Sáng hôm đó, giáo dân ra tiễn các cha rất đông, tỏ ḷng biết ơn các ngài đă kéo nhiều ơn Chúa xuống cho xứ đạo. Ngồi trên ngựa, cha Cafarô đảo mắt quan sát và vui mừng v́ không thấy Giêrađô ra tiễn. Một lúc sau, bà Bênêđita ở nhà suy tính “giờ này có lẽ các cha đă qua đèo Orocelle, có thể cho con ra ngoài được rồi”. Nhưng khi mở cửa pḥng ra, bà chưng hửng và Giêrađô đă biến mất, để lại trên bàn một mảnh giấy.

-Từ giả mẹ con đi làm thánh.

Th́ ra Giêrađô đă trèo lên cửa sổ cao dùng dây vải tuột ra ngoài, chạy theo các cha ḍng Chúa Cứu Thế. Từ xa, cha Cafarô nh́n lại thấy Giêrađô đang chạy theo Cha và mọi người dừng ngựa lại.

Có việc ǵ mà anh chạy theo chúng tôi

Giêrađô vừa thở vừa nói:

-Thưa cha, con ước ao đi tu, xin cha nhận con vào ḍng cha.

-Cha đă nói với con nhiều lần , cha không thể nhận con được v́ con không đủ sức khỏe để ở bậc nh́ của ḍng Chúa Cứu Thế đâu?

Các cha khác cũng phụ họa.

-Đúng vậy, con nên trở về làm thợ may giúp mẹ!

Giêrađô vẫn kiên tâm nài nỉ.

-Xin các cha thương nhận con. Con nghĩ là ư Chúa muốn con vào ḍng các cha.

Cha Cafarô nói với các cha đồng hành:

-Thôi mặc kệ anh ấy, ta đi ngay kẻo trể.

Các vị quay ngựa, phi nước kiệu. Giêrađô vẫn không bỏ cuộc, anh lẻo đẻo chạy bộ theo sau. Đến Rinerô. Giêrađô vào gặp cha Cafarô nài nẵng tiếp.

-Xin cha cho con ở thử, nếu không được th́ đuổi con về. Nhưng cha Cafarô im lặng, không trả lời.

Trong khi các cha giảng tuần Đại phúc ở đây, th́ Giêrađô giúp thầy Onofrio  như ở Murô. Anh vẫn làm hết việc này đến việc khác. Anh sốt sắng tham dự Thánh lễ, rước Chúa, cầu nguyện lâu giờ trước Nhà Tạm. Anh khóc nhiều, tha thiết nài xin Chúa và Đức Mẹ cho anh được vào tu ḍng Chúa Cứu Thế Cha Cafarô thấy vậy tự nhủ. “Có phải là thánh ư Chúa không?” Cha vẫn ngần ngại v́ sức khỏe yếu kém của Giêrađô. Ơ bậc nh́ trong ḍng, ngoài bổn phận thiêng liêng, tu sĩ c̣n phải lao động tay chân nặng nề vất vả, ăn chay đánh tội ngày thứ sáu mỗi tuần.

Ngày hôm sau, Giêrađô đến quỳ trước mặt các cha và nói.

-Nếu các cha không nhận con, th́ mỗi ngày sẽ thấy con có mặt trước cửa nhà ḍng.

Cảm động trước ư muốn tu ḍng mănh liệt của Giêrađô cuối cùng cha Cafrô buộc phải chấp nhận. Ngài viết thư cho cha LôrensôAntôniô. Bề trên tu viện Đêlixêtô:”Con xin gởi đến cha một thanh niên mới chỉ xin vào ḍng, chắc chẳng làm được việc ǵ, v́ sức khỏe yếu kém lắm, nhưng xét đáng nhận, v́ anh nài xin con rất tha thiết, vả lại anh ta có tiếng là đạo đức ở Murô.”

Giêrađô vui mừng, vừa giữ chặt lá thư  vừa chạy đến Đêlixêtô. Chiều hôm đó, khi trèo qua ngọn đồi cuối cùng, nghe tiếng chuông Truyền tin ở nhà thờ Đức Mẹ, Giêrađô quỳ xuống chấp tay nh́n trời cao, cám ơn Chúa và Đức Mẹ đă nhận lời cho anh được vào ḍng. (101 giai thoại các thánh p 25)

Lạy Chúa Giêsu  t́nh yêu và là vị Linh Mục thượng phẩm, sự lựa chọn bao giờ cũng đ̣i hỏi phải có hy sinh, bỏ đi điều này để chọn điều kia, đôi khi cũng làm chúng con nhức nhói v́ – với nhịp sống trẻ đang chờ đón chúng con hôm nay, cuộc sống luôn mang lại cho chúng con muôn vàn điều ước, ước mong ḿnh sẽ là người thành công trên đường danh vọng, ước mơ sau này ḿnh sẽ là một tu sĩ hay một Linh mục, tu sĩ để tiếp tay mở rộng nước Chúa. Xin cho chúng con biết can đảm biết dứt khoát khi nhận ra đâu là ước mơ đích thực của chính ḿnh và đâu là tiếng gọi th́ thầm của Chúa để con vững bước trên con đường Chúa đă dành sẳn cho chúng con. Amen.

 

Lm. Nguyễn Ngọc Long

 

    H  Home page