H  Home page

MAI HOÀ- CHÚT G̀ C̉N LẠI SAU 180 PHÚT ?

 

Cơn mưa chiều Thứ Bảy cuối Tháng Tư vội vàng trút xuống xua đi những vết tích sau bao ngày nóng bức, cảnh vật quanh tôi dường như bừng dậy nguồn sống mới, những cây xanh trong khuôn viên Nhà Thờ Chánh Ṭa Mỹ Tho đang vẫy lá sung sướng v́ được trầm ḿnh dưới mưa. Cơn mưa mỗi lúc càng nặng hạt, nhưng nó không đủ sức làm tắt đi ḷng phấn khởi, ước mong của một tâm hồn đang băn khoăn, lo lắng cho cuộc gặp gỡ sắp diễn ra tại Trung Tâm Mai Ḥa. “Mai Ḥa” một cái tên vừa nghe đă cảm nhận được sự b́nh an, thanh thản, nhưng những con người sống ở nơi đó th́ thế nào? Họ có tận hưởng niềm b́nh an thật sự không? Chỉ có những ai đă không ít một lần ghé vào th́ mới hiểu được.

Giờ khởi hành đến, dưới mưa chiếc xe lướt nhanh về hướng Củ Chi mang theo những suy nghĩ, thắc mắc, hoài nghi, nỗi cảm thông, thương mến cho những mănh đời bất hạnh nơi mà tôi sắp đến.

Vào lúc 15g30, xe dừng lại trước một cơ sở khá khang trang, sạch đẹp với khung cảnh thoáng mát, yên tĩnh có vẽ đúng với cái tên “Mai Ḥa”.

Trung Tâm Mai Ḥa do các Soeur Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn đảm nhiệm. Đây là nơi cưu mang những người mang căn bệnh thời đại vào giai đoạn cuối, không phân biệt tôn giáo, giai cấp, địa vị trong xă hội. Đồng thời nơi ấy cũng là nơi chăm sóc, bao bọc những trẻ em đă mang mầm bệnh AIDS ngay từ lúc chào đời. Mục đích là hồi phục nhân phẩm cho những bệnh nhân này, để họ có được niềm tin, sự an ủi cho những tháng ngày cuối đời.

V́ thời gian có hạn, nên tôi dành ưu tiên đến với các em và đó lư do tạo cho tôi niềm cảm thông, thương mến pha chút ấm ức cho cuộc đời của các em. V́ ai mà các em phải mang cảnh bất hạnh này ? Tại Trung tâm có khoảng 18 em, với số tuổi không đồng nhau, nhưng các em được sống và sinh hoạt cùng nhau, điều đó tạo cho một  tinh thần tập thể cao.

Dù được quư Soeur chăm sóc chu đáo từng miếng cơm, tấm áo, từng giấc ngủ, giờ chơi, từng lời nói, chữ viết, nhưng những điều ấy không bù đắp đủ những ǵ mà các em phải chịu: là cơn bệnh đang dày ṿ thể xác và nỗi khát khao một mái ấm gia đ́nh tràn đầy t́nh yêu thương của Cha mẹ.

Bạn có lần nào đến thăm một lớp Nhà trẻ hoặc Mẫu giáo nào chưa? Là giáo viên Mẫu giáo, tôi dám chắc là bạn sẽ rất khó khăn khi muốn làm quen cách thân t́nh với các cháu, trong lần gặp gỡ đầu tiên. Nhưng ở Trung tâm này th́ khác, bạn chỉ cần cất một tiếng chào, một cái nắm tay, nựng má, hoặc hỏi một câu rất là đơn giản như :“Con tên ǵ?” hay “Con đang làm ǵ?”  th́ tức khắc bạn sẽ nhận được lời đáp nhỏ nhẹ, một cái nh́n yêu thương, một nụ cười ngây thơ, gần gũi như đă quen biết nhau lâu rồi. Con người chúng ta ai cũng thế, v́ được dựng nên trong t́nh yêu, nên lúc nào ta cũng muốn yêu và được yêu. Chính điều này mà khi tiếp xúc với các em ta sẽ nhận ra ngay.

Lúc tôi đến, các em vừa tan giờ Giáo lư và chuẩn bị Thánh Lễ, những giây phút chuyển tiếp đó đă nói lên t́nh đoàn kết tương trợ lẫn nhau của các em, ước ǵ con người ngày nay biết quan tâm đến nhu cầu của nhau th́ xă hội sẽ không c̣n chiến tranh, nghèo đói, bệnh tật, . . . .  

Thật lư tưởng biết bao nơi mà cộng đoàn hợp nhau cử hành Thánh Lễ. Một ngôi nhà sàn được lợp bằng lá nh́n mộc mạc, đơn sơ như thể hiện niềm tin của những con người đang phải chiến đấu với cơn bệnh mà xă hội ngày nay c̣n cho họ là những gánh nặng. Nhưng Giáo Hội không loại trừ ai, chính nơi đó thể hiện một t́nh yêu, ḷng thương xót của Thiên Chúa nhân hậu, bao dung trên tất cả mọi người. Do ḷng thương xót, Chúa Cha đă ban cho chúng ta quà tặng Thánh Thể là trọn vẹn thân ḿnh Chúa. Không một dấu chỉ nào tỏ lộ sự yêu thương săn sóc của Chúa Cha to lớn cho bằng việc Ngài vẫn hằng sai Con Một là Đức Giêsu xuống ở giữa chúng ta trong Bí tích Thánh Thể, để nhờ t́nh yêu có khả khả năng chữa lành từ nơi Bí tích này Chúa sẽ cứu chữa những tâm hồn đau thương. V́ thế, Giáo Hội cử hành Thánh Lễ là để diễn lại biến cố Hy Tế T́nh Yêu của Thiên Chúa cho mọi người.(Sacramentum Caritatis số 10)

Là một Kitô hữu, chắc bạn cũng không ít lần tham dự Thánh Lễ với niềm cảm xúc dâng đầy, riêng tôi Thánh Lễ ngày hôm ấy là một trường hợp đó. Trong Thánh Lễ khi Cha chủ sự xướng lên “ Lời kinh Chúa Giêsu dạy”, th́ những đôi bàn tay đan xen, những đôi mắt sáng ánh lên niềm tin yêu, hiệp nhất v́ tất cả có cùng một vị Cha chung trên Trời. Người là Đấng hằng yêu thương, tha thứ, đáp ứng hết mọi nhu cầu của con người. Thánh Thể tự bản chất là bí tích trao ban b́nh an. Trong Thánh Lễ, mầu nhiệm Thánh Thể diễn tả cách đặc biệt trong việc trao ban b́nh an. Ngày hôm ấy cũng thế, nếu bạn có mặt bạn sẽ thấy sự cao trọng của b́nh an như thế nào. Những gương mặt của con người đau khổ ấy lại rạng rỡ niềm hạnh phúc, mọi mặc cảm bệnh tật biến mất, chỉ c̣n lại niềm hảnh diện, vui sướng v́ được Linh Mục chủ sự ôm từng người chúc b́nh an. Niềm hạnh phúc đó nếu không được một Bé gái chứng minh sau Thánh Lễ, th́ cũng không làm tôi phải dao động nhiều. Bé nói “ Con rất thích dự Lễ v́ trong Thánh Lễ con được Chúa hôn chúc b́nh an qua Cha.” Một lời nói quá đơn sơ nhưng đă diễn tả một niềm khao khát được hạnh phúc, cảm thông, nâng đỡ, yêu thương của Chúa và mọi người. Chưa hết ngạc nhiên về sự cảm nhận của em, th́ em đưa bàn tay khẳng khiu và hơi xạm đen v́ cơn bệnh ra nắm lấy tay tôi và nói lời chúc b́nh an, niềm  vui ấy đă xóa đi mọi ngăn cách và muốn được chia sẻ cho người khác. Đúng như lời của Đức Thánh Cha đă nói: “Thánh Thể tự bản chất là một bí tích b́nh an. Và Giáo hội không ngừng ư thức trách nhiệm của ḿnh là cầu xin ơn b́nh an và hợp nhất cho chính ḿnh và cho toàn thể nhân loại (Sacramentum Caritatis số 49).Thánh Lễ được kết thúc trong niềm hân hoan và b́nh an nơi mọi thành phần tham dự.

Sau Thánh lễ, tôi được đến viếng nơi an nghỉ của những người đă sống ngày cuối đời trong ṿng tay săn sóc yêu thương của quư Soeur. Theo niềm tin Kitô giáo, giờ đây họ không c̣n phải chịu những đau khổ về thể xác nữa, nhưng mọi sự đều phó thác vào ḷng thương xót bao la của Thiên Chúa, Đấng mà họ tin và đă cùng họ trăi qua những cuộc chiến đấu gay go ở trần thế này. Trước cảnh đó tôi như lặng đi v́ đối diện với tôi là những gương mặt c̣n rất trẻ. Dù biết rằng sự ra đi về cơi vĩnh hằng không phân biệt tuổi tác, địa vị nào, nhưng đáng thương hơn là có rất nhiều gương mặt chưa hưởng trọn giai đoạn tuổi thơ của ḿnh. Trước cảnh đó, trong tôi lại đặt ra nhiều câu hỏi: Ai có trách nhiệm về cái chết của các em? Tại ai mà có cảnh này? Những trẻ thơ này có tội t́nh ǵ? . . . . Thế nhưng, với nhiều câu trả lời theo niềm tin Công Giáo và của xă hội tự nhiên, nhưng vẫn không làm giảm đi ḷng thương tiếc ngậm ngùi của tôi đối với những con người bất hạnh này.

Trong cảnh hoàng hôn êm đềm, đượm nét buồn cho người đến và người ở lại, tôi ra về với biết bao niềm khát vọng, băn khoăn, cảm xúc, những dự kiến trong khả năng sẽ làm một điều ǵ đó để góp phần đem lại cho những mănh đời bất hạnh này có được một chút niềm tin vào cuộc sống, được hưởng trọn vẹn những ǵ mà Đấng Tạo Hóa ban cho từng người, dù cho cuộc đời của họ thật là vắn vỏi. Lời Chúa Giêsu dạy “Mỗi lần các con làm cho một trong những người anh em bé nhỏ nhất của Ta đây là các con làm cho chính Ta.” ( Mt 25.40).

Chút ǵ c̣n lại . . . . .

Có những cuộc gặp gỡ đem lại cho con người niềm vui, một mối lợi trong kinh doanh, một t́nh bạn sâu đậm, một sự b́nh an thanh thản. Nhưng có những cuộc gặp gỡ đă để lại cho con người niềm thao thức, trăn trở v́ nó tác động đến những ǵ bí ẩn trong tâm hồn. Điều c̣n lại trong tôi là niềm ước mong sao cho mọi quan tâm, chia sẻ, cảm thông với những khổ đau mà họ đang phải chịu, giúp họ vững bước tiến lên dù phía trước sương mù đang phủ đầy. Hăy nhóm cho họ một tia sáng sau lớp sương mù đó.

 

                                                                                Thi Nguyễn

 

H  Home page